BÀI THƠ VIẾT CHO NGÔI NHÀ SỐ 8

22 Tháng Mười Hai 20211:32 CH(Xem: 599)

BÀI THƠ VIẾT CHO NGÔI NHÀ SỐ 8

 

Muời chín năm hai

Vợ chồng tôi giữa tuổi hai mươi

Ba con nhỏ dại, hai trai một gái

Từ miền Trung xa ngái vào đây

Đi tìm lẻ sống

Lang thang từng tháng từng ngày, nhà thuê cửa mướn

Lang thang như bóng người Do Thái ngày xưa

 

Giây phút tình cờ

Tôi tìm gặp anh

Đứng im bất động cửa đóng tường phong

Dưới chân hẻm cụt ngang qua

Không số không tên trên bản địa đồ của thành phố xa hoa

Lối vào đầy cỏ, lớp rêu xanh mốc cả thềm nhà

Bụi cẩm quỳ tựa làn tóc rối thân gầy mệt lả trên mái ngói đìu hiu

Đứng im bất động, cô đơn lưng dựa đồi hoang

Chừng nghe thời gian gậm nhấm hình hài

 

Mười chín năm hai

Quên làm sao được ngày vui trọng đại

Năm linh hồn thuận thảo sống mãi cùng anh

Gia đình tôi anh hiền hoà che chở

Gia đình tôi lay anh tỉnh giấc hồi sinh

Tháng năm thay đổi

Anh mặc nhiều áo mới

Màu trắng tinh khôi của tuổi học trò

Màu hồng mộng mơ khuê các

Màu nhạt khói sương

Màu vàng chân thật của đất quê hương

Cửa sổ đóng khung viền đậm màu xanh nước biển

Dịu hiền hơn rèm mắt cô bé làm duyên

Anh càng hãnh diện, có điện có nước đàng hoàng

Điểm trang biến nhà số 8 đường Trần Nhật Duật

                                                      một danh tướng bất khuất Việt Nam

Cánh Mimosa gió đùa trước ngõ, mới trồng hai năm trước đó

Bốn mùa hoa nở vàng cây

Như ngàn cánh bướm chưa bay đậu hoài

Ban ngày nhắm mắt

Ban đêm tối tăm vây quanh kín mít

Đi giữa lòng anh, tôi không vấp không ngã

Góc tủ này đây, cạnh bàn gần đó, kìa chiếc giường con tôi say ngủ

hơi thở nhịp nhàng đi vào giấc mộng hồn nhiên

Con tôi tăng dần bội số

Anh thành chiếc nôi giúp vợ tôi chín lần làm mẹ nữa

Chăn nuôi đàn chim sẻ, ríu rít mến yêu

Ồn đông hơn cả chợ chiều họp ngay trước mặt

Nực cười anh không còn đủ chỗ

Tôi phá chuồng gà nới thêm phòng ngủ cho con

Mỗi lần vạn vật chào xuân

Bầy con lớn hơn một tuổi

Chúng tôi trẻ lại tâm hồn

Sáng mồng một Tết

Xếp hàng đứng trước chân anh

Chụp bức hình kỉ niệm đẹp nhất đầu năm

 

Chân tay ruột thịt, thân thiết vô cùng

Hạnh phúc chúng tôi nhờ anh giữ chặt

Nhờ anh cất dấu kỷ vật nước mắt mồ hôi

Có những đêm khuya mưa rơi da diết lòng người

Gió lộng ngàn cây thở dài ray rứt

Cảm thông đất trời bệnh hoạn

Co ro tôi nằm thao thức

Chợt nhớ quê cũ xa xôi

Băn khoăn chân lý cuộc đời

Anh chùng thấp xuống

Lặng thầm ấp ủ hồn tôi

Bơ vơ một thoáng chơi vơi giữa dòng

 

Hai mươi lăm năm trôi vào quá khứ

Phần tư thế kỷ còn đây

Bao nhiêu tâm sự vơi đầy

Quên làm sao được một ngày tê tái

Bỗng lại xa anh, xa thật anh rồi, mãi mãi xa anh

Người bạn thân tình ngự trị trong tim

Tôi ôm kỷ nệm ngậm ngùi

Đứng im bất động

Anh trở về nguyên thuỷ vô thức vô tri

Ngôi nhà cũ tôi ơi !

Thôi cùng anh giã biệt

Nghẹn ngào không nói

Biết nói gì hơn

Phải chăng ngươi có linh hồn

Hồn tôi kết chặt nhớ thương người hoài ! ( 1)

                                                                       

                                                            

 

(1)  Objets inanimés

Avez vous done une âme

Qui s’attache à mon âme et la force d’ aimer

                                                            Lamartine

Việt Trang Phạm Gia Triếp 

hình ba em đứng trước ngôi nhà số 8 trần Nhật Duật dalat)
Viet Trang

--
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn