20 Tháng Ba 2011(Xem: 20217)
30 năm qua tôi chưa bao giờ dám mở lại những trang nhật ký này. Mãi đến hôm nay đọc lại, tôi mới thấy những ngày tháng ấy thật đáng sợ, đủ để bạc cả mái tóc dù chỉ ở tuổi hai mươi.
19 Tháng Ba 2011(Xem: 19147)
Ông đi rồi, Chie trở lại căn hộ hai phòng ở phố Ogikubo. Con đường bỗng dài hơn bao giờ hết. Ông hứa sẽ có ngày đón nàng sang Việt Nam. Lúc đó nàng chỉ bảo: " Bao lâu cũng được". Đến bây giờ, một mình trên con đường về nhà, nàng mới thấm thía cả khoảng trống chơ vơ trước mặt, rằng có thể nàng sẽ mãi mãi một mình trên đoạn đường còn lại...
17 Tháng Hai 2011(Xem: 20135)
Cám ơn anh, em bây giờ mới là kẻ sung sướng nhất đời. Tấm chân tình mà anh đã dành cho em từ mấy chục năm nay vẫn không thay đổi. Em rất hãnh diện và ôm ấp lấy nó.
09 Tháng Hai 2011(Xem: 19665)
Anh đang tu ở một ngôi chùa nhỏ, nằm dưới triền núi, phía trên đèo Ngoạn Mục, đèo Bellevue đó, thuộc quận Đơn Dương, cách Đà Lạt gần bốn mươi cây số.
23 Tháng Giêng 2011(Xem: 19656)
Nàng khá đẹp. Nét đẹp dịu dàng của dân gốc Á. Mái tóc dài, mướt như một dòng suối. Trông nàng có một nét rất quen thuộc nào đó, nhưng tuyệt nhiên thày không nhận ra được mình đã gặp nàng ở nơi chốn nào.
21 Tháng Giêng 2011(Xem: 20960)
Ngôi chùa nhỏ nằm trên một triền núi, được phủ mát bởi những tàng cây. Ngôi nhà khách bằng gỗ, khá xinh xắn, nằm trong một khu vườn toàn hoa vạn thọ. Phía trước là một tượng Phật ngồi dưới gốc cây bồ đề, cành lá được cắt tỉa công phu. Chung quanh là cả một vùng núi trời tĩnh mịch.Tôi không phải là phật tử, nhưng ngồi nghe tiếng mõ và lời cầu kinh trong chùa vọng ra, cũng thấy lòng nhẹ hẳn đi trước bao nhiêu điều phiền não.
15 Tháng Giêng 2011(Xem: 16188)
Cơn mộng tình đầu tưởng xuất hiện đột ngột như phép nhiệm mầu, nào ngờ đâu lại biến mất, vụt bay trong chớp mắt. Số kiếp lận đận, dang dở, cột chặt gót hồng lao đao, đeo đuổi nàng dai dẳng như một định mệnh khắt khe, không lối thoát…
15 Tháng Giêng 2011(Xem: 20454)
Bây giờ đôi khi ngừng tay trên một trang bản thảo, lúng túng trước một danh từ, một ý tưởng diễn đạt khó khăn, tôi lại thấy những hàng chữ dập dập xóa xóa trước mắt bỗng phảng phất giống với trang giấy nháp của bài luận cũ. Hình ảnh người thầy lúc đó lại hiện lên.
11 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 52327)
Tôi buồn nản tưởng tượng đến thế hệ mai sau, nền giáo dục này đã quá cũ rồi, nó đẻ ra một lớp người dở ông dở thằng, làm sao ngăn chặn được nguồn văn hóa ngoại lai mỗi ngày hăm he nuốt chửng chúng ta.
07 Tháng Mười Hai 2010(Xem: 55220)
Từ ngày gặp Cơ, bao nhiêu bài học, giáo huấn của bố bỗng mờ nhạt, tan biến, mà trước đây vẫn ăn sâu mãi trong đầu óc ngây thơ, non dại của Hiền. Nàng nữ sinh lớp đệ nhị, như đang sầu muộn, mơ mộng trong mối tình đầu đời. Những ánh mắt man dại của người con trai giống thỏi nam châm, hút hết tâm hồn, ru nàng vào một cõi bồng bềnh. Nàng chơi vơi, bay bổng trong cơn mê tình ái khờ dại, không làm sao kiềm chế và hiểu được.