01 Tháng Tư 2013(Xem: 13373)
Người Tây phương họ có cái nhìn khác lắm, sẵn sàng ưu tiên cho người nghèo nếu thấy thực sự đó là người giỏi chứ không khinh bỉ người nghèo như bên Việt Nam mình”.
23 Tháng Ba 2013(Xem: 13666)
“Sa mạc khóc mỗi ngày bởi vì sa mạc mơ ước được trở nên hữu ích cho mọi người và trở thành một khu vườn rộng lớn, ở đó mọi người có thể trồng ngũ cốc bông hoa và nuôi cừu.” Mỗi người cầu nguyện với Thượng Đế riêng của mình,
15 Tháng Ba 2013(Xem: 14125)
có một ngày, một đám mây đã yêu và không ngại dâng hiến cuộc đời mình cho tình yêu ấy
02 Tháng Hai 2013(Xem: 11378)
Một bàn tay với những ngón thuôn dài trắng nuột nà và một bàn tay gân guốc phong sương. Mỵ Khanh giật mình rụt tay lại, nhìn qua bên cạnh và bắt gặp một cặp mắt sáng rực đang nhìn nàng.
24 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 13641)
Và mỗi lần như vậy, tôi đều thấy một bóng hình, Jennifer. Cô đi đâu? Chuyện gì đã xảy ra? Có hờn trách gì tôi không? Bao nhiêu năm qua cũng nhờ có thỏi son mà tôi còn tin rằng, ngày xưa, thuở đó, thực sự có một người tên là Jennifer, đã cho tôi những phút giây xao xuyến dao động
24 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 16407)
Chiếc H34 bay quành một vòng nhỏ như để chào vĩnh biệt lần cuối người bạn mới hy sinh, rồi lấy hướng về phía Đông Nam.. Khánh và phi hành đoàn H34 của anh có niềm hãnh diện riêng vì ước nguyện của các chiến hữu Không Quân đã thêm một lần được thực hiện qua châm ngôn “Không Bỏ Anh Em, Không Bỏ Bạn bè.”
13 Tháng Mười Hai 2012(Xem: 13104)
Lời hát xin gây rung động thật lâu Đừng hát như chim trên vùng lá sầu Xin thật lòng trong câu hát đầu môi Như lính giữa rừng yêu lá thấp mà thôi…”
16 Tháng Mười Một 2012(Xem: 17855)
Phong Châu là bút hiệu của anh Hoàng Kim Châu, THĐ 1963. Anh là một trong những cây bút của Hướng Đạo hải ngoại viết cho nhiều tập san Hướng Đạo với nhiều thể loại như nghị luận, tham khảo, tài liệu huấn luyện, thơ văn kịch
03 Tháng Mười Một 2012(Xem: 12309)
nhưng mẹ đâu biết ngày mẹ được nhìn lại cuộc sống này cũng là lúc bố bước vào thế giới của màn đêm nơi mẹ đã từng bước tới, đôi mắt mẹ có được không của ai khác chính là đôi mắt của bố đã tặng cho mẹ
10 Tháng Mười 2012(Xem: 10308)
Tôi xuống xe, dắt bộ tới cuối ngõ, tới trước một căn nhà gỗ hai tầng. Đẩy một cánh cổng khép hờ đi vào, tôi đã tới Gác Bút của Vũ Hoàng Chương.