23 Tháng Tám 2012(Xem: 16951)
lo âu có ích gì cho tâm tư sức khoẻ mà trong một xã hội mới bắt đầu sự tròng tréo váo ngưỡng cửa vô sản bằng lối buộc người ta từng sơị dây thừng thắt buộc dạ daỳ qua lối món hộ khẩu
23 Tháng Tám 2012(Xem: 13332)
.Thơ Thơ ngắm mình trong gương một lần nữa. Mái tóc cắt đơn sơ úp vào cổ, màu son hồng fuchsia khiến nàng trẻ ra cả chục tuổi. Tối nay Thơ đeo nữ trang hạt trai trắng càng tôn thêm nét quý phái
13 Tháng Tám 2012(Xem: 17783)
Lão thường chiều ra biển Huntington Beach ngắm cái gì đấy rất bâng quơ, chùn xuống những nét suy tư một mình nghe sóng vỗ rì rào, nhìn chim biển bay lượn trên sóng nước bao la
17 Tháng Sáu 2012(Xem: 16263)
giã từ quê huơng Đà lạt yêu dấu, giã từ những kỷ niệm yêu đương trên từng con dốc, từng vạt nắng xuyên cành trong hơi lạnh thân quen, từng hơi thở thì thầm trong ngàn thông thương mến, tôi theo anh về làm dâu gia đình chồng ở Sài Gòn.
07 Tháng Tư 2012(Xem: 23825)
ngồi trên đồi vắng, bên gốc cây thông già nhìn theo dòng suối trôi dưới chân đồi… ôi ngày xưa ấy đã qua tôi nhìn thơ ấu ra đi như nhìn ai đó xa lạ một ngày một vắng… mịt mờ…
18 Tháng Ba 2012(Xem: 27076)
Ông nhớ ngôi nhà có vườn hoa anh đào mà ông đã đi qua đi lại không biết bao nhiêu lần để theo một tà áo xanh......
03 Tháng Ba 2012(Xem: 24514)
Hoa vẩn còn mặc nguyên bộ đồ trận Thủy Quân Lục Chiến rằn ri, mang bảng tên Sơn màu đỏ của Tiểu Đoàn...Hoa sẽ đặt tên con là Nguyễn Phong Điền.
12 Tháng Giêng 2012(Xem: 30327)
Những mùa Xuân đáng ghi nhớ này không hoàn toàn tràn đầy hoa bướm, không hoàn toàn tràn đầy hạnh phúc, không hoàn toàn tràn đầy yêu thương mà ngược lại
02 Tháng Giêng 2012(Xem: 26749)
Jon vội cả rời phòng ăn của Khách sạn, rảo bước ra phía bờ biển còn vắng bóng người. Jon đã thủ sẳn tờ giấy 50 Đô la để biếu tặng người chiến hữu cũ.
15 Tháng Mười Hai 2011(Xem: 16579)
Một tiếng chim hót lên đầu cành thông gần mái nhà. Trâm nhìn ra. Vòm trời xanh mênh mông in hình nét đồi cong thoai thoải, sáng rực nắng chiều. Một đám mây trắng sắp sửa nhô lên sau ngọn đồi thấp nhất. Hình ảnh của những buổi chiều yên tĩnh, cuộc đời cô quạnh, buồn lãng mạn và nên thơ thoáng qua trong trí Trâm. Nàng chợt vừa sợ vừa thích nỗi cô đơn hiện tại.