NHỮNG TRUYỆN HƯỚNG ĐẠO RẤT NGẮN * phong châu

16 Tháng Mười Một 201212:00 SA(Xem: 17437)

NHNG TRUYN HƯỚNG ĐẠO RT NGN

 ca phong châu

GiớiThiệu: Phong Châu là bút hiệu của anh Hoàng Kim Châu, THĐ 1963. Năm học đệ thất anh đã gia nhập vào Hướng Đạo tại Đà Lạt. Đời sống Hướng Đạo của anh vẫn tiếp tục cho đến nay tại hải ngoại. Anh là một trong những cây bút của Hướng Đạo hải ngoại viết cho nhiều tập san Hướng Đạo với nhiều thể loại như nghị luận, tham khảo, tài liệu huấn luyện, thơn kịch…Năm 2002 anh cho phát hành tập “Đố Vui Để Học” gồm 140 trang với các đề tài về lịch sử, văn hóa, văn học, phong tục tập quán Việt Nam cũng như lịch sử Phong Trào Hướng Đạo Thế Giới và Việt Nam…dành cho các em Hướng Đạo Sinh Việt Nam tại hải ngoại. anhdao.org xin giới thiệu 5 truyện rất ngắn của anh với độc giả Dalat


 Một: Sau bữa ăn sáng, Baloo dắt bầy sói con vào rừng để dạy luật. Baloo đi trước và bầy sói con đi theo sau. Mặt trời đã lên cao khỏi rặng thông nơi bìa rừng. Những tia nắng tỏa sáng xuống thảm cỏ xanh rờn. Những chú chim đã thức dậy từ lúc bình minh và vẫn còn đùa dỡn nhảy nhót trên những cành cây. Mấy chú sóc từ trên cây chưa thấy động tịnh gì cũng nhảy xuống thảm cỏ rồi ngẩng đầu lên nhìn quanh quất, những cái đuôi màu xám vểnh lên ngoắc qua ngoắc lại. Các chú lại đứng thẳng trên hai chân sau, còn hai chân trước chắp lại. Khi nghe tiếng động đã vội vàng nhảy phóc lên cây.

Baloo bắt đầu dạy cho sói con về luật, sau đó các sói hát bài “sói đi săn mồi” vừa hát vừa đi vòng quanh Baloo. Giọng các sói trong trẻo dễ thương. Lúc nào các sói cũng đi theo và nghe lời Baloo…nghe lời sói già.

hkc_hd__thieu-large-content hkc_hd_gray-squirrel_555_600x450-large-content 

Có một phụ huynh nãy giờ vẫn theo dõi các sói con từng bước. Vị phụ huynh cầm trong tay một chiếc bánh ngọt được gói trong một tờ giấy và bỏ trong bao ny lông. Trong khi cả bầy đang vui chơi thì có một sói con nghe có tiếng người quen gọi tên của mình. Em quay lại thì thấy mẹ của em đang đứng phía sau nhìn em âu yếm và ngoắc em ra khỏi bầy, người mẹ dấu chiếc bánh sau lưng, đến khi em đến gần thì người mẹ vội nắm tay của em và dúi chiếc bánh vào tay em. Xong người mẹ vội quay ra phía sau và bước nhanh.

Baloo vẫn tiếp tục điều khiển trò chơi. Em sói vừa bước vừa lấy bao giấy ra. Em mở tung bao giấy. Một chiếc bánh ngọt to bằng bàn tay. Baloo và các sói khác nhìn em. Em hơi lúng túng, không biết làm gì với chiếc bánh của người mẹ đưa cho em .Em quay lại tìm mẹ nhưng mẹ em đã trở về khu đất trại. Em cảm thấy ngượng khi mọi người đều chăm chú nhìn em với chiếc bánh trong tay. Và cũng liền khi đó em quyết định quay người vung tay quăng chiếc bánh ra ngoài bãi cỏ xa. Người mẹ vẫn an tâm là con mình đang ăn bánh. Bà lại lấy một chai nước và một quả cam cầm trong tay bước về hướng bầy sói đang chơi.

 

 Hai: Các thiếu sinh được lệnh phải vào lều lúc mười giờ rưởi tối. Giờ các em đi ngủ.Trưởng trực sau khi đi một vòng quanh các lều để xem các em đã vào lều hết chưa, trở về Minh Nghĩa Đường để dự phiên họp của trưởng. Trong khi đang họp, mười lăm phút sau các trưởng vẫn còn nghe tiếng cười nói của các em từ lều vọng lại. Trưởng trực rời bàn họp cầm đèn pin đến sát lều các em nhắc nhở: “Các em hãy giữ yên lặng và ngủ để có sức, ngày mai còn nhiều sinh hoạt nữa…”. Tiếng cười nói ngưng hẳn. Trưởng trực trở lại Minh Nghĩa Đường.

Khoảng mười phút sau tiếng cười nói lại tiếp tục vọng ra từ lều đội Đại Bàng. Trưởng trực lại cầm đèn đến sát bên lều… “Đã quá giờ ngủ, các em hãy giữ im lặng và ngủ đi…”. Trong lều lại im bặt. Các trưởng tiếp tục họp độ năm phút sau lại nghe tiếng cười nói cũng từ đội Đại Bàng phát ra. Trưởng trực bước rất nhẹ đến sát bên lều. Bên trong im bặt. Trưởng trực đứng tại chỗ chừng ba phút. Im bặt. Khi trưởng trực quay lưng đi được khoảng chừng mười bước thì trong lều bùng lên tiếng cười rộ. Trưởng trực trở lại rọi đèn vào lều. Im bặt. Trưởng trực hỏi: “Các em đả ngủ chưa?”.Không có tiếng trả lời. Trưởng trực lại hỏi tiếp: “Các em đã ngủ chưa?”. Có tiếng nói bên trong: “You trả lời đi…”và tiếng cười rộ lại vang lên. Cuối cùng có tiếng trả lời: “Dạ…dạ…ngủ rồi...”.

 

Ba: Chị Minh mở email đọc những lời dặn của anh thiếu trưởng với các em để chuẩn bị cho kỳ trại sắp tới. Chị lấy bút ghi lên giấy…lều, tấm trải, đèn bão, dụng cụ nấu ăn, quần áo ấm , hộp cứu thương ,nước uống, xà bông, sổ giấy bút…Sau đó chị gọi con của chị là Tâm đến đọc những gì chị đã ghi lên giấy. Chờ cho Tâm đọc xong chị hỏi: “Nhớ chưa?”.Tâm trả lời: “Dạ nhớ”.Rồi chị đưa tờ giấy cho Tâm giữ.

 hkc_hd_thieu2-large-contenthkc_hd_soi_con-large-content

 

 

Buổi tối trước hôm đi trại, chị Minh vẫn chưa thấy con mình chuẩn bị một thứ gì cả nên chị gọi Tâm lại để hỏi: “Con đã chuẩn bị đồ đạt để đi cắm trại sáng mai chưa?”. Tâm ú ớ nhìn chị và không trả lời. Thấy vậy chị Minh bèn nói: “Mẹ đã chuẩn bị cho con hết rồi và để ở ngoài gara…con hãy ra đấy mà chất tất cả vào trong xe của mẹ…”. Khi Tâm vừa có mặt ở gara trước một núi đồ đạt thì chị Minh cũng xuất hiện theo sau. Chị tự mình mang tất cả những thứ mà chị đã “Sắp Sẵn” cho con vào sau cốp và băng sau xe của chị. Tâm đứng một bên nhìn mẹ làm công việc của mình. Xong đâu đó chị nói với Tâm: “Mẹ bỏ theo cho con hai cái mền, hai áo jacket, gối, ba đôi vớ, áo mưa, khăn tắm, khăn lau mặt, nón len, hai đôi bao tay, đôi dép cao su, hai túi ngủ...và chai dầu xanh hiệu con ó, cuốn handbook mẹ lấy dưới gầm giường của con…mẹ quên lấy bút chì và giấy cho con…con vào lấy giúp mẹ, à quên…mẹ để sẵn cho con bốn chai nước, con nhớ lấy theo hai bịch bánh má để sẵn trên bàn ăn..con vào lấy hộ cho mẹ… còn kẹo thì mẹ đã bỏ vào ba lô rồi, cây đèn pin mẹ vừa thay pin mới vào…con nhớ phải mặc áo lạnh kẻo bị bịnh…ngủ nhớ đắp mền cho kỹ nghen…còn mấy thứ dụng cụ nấu ăn má gói kỹ bỏ vào bên góc ba lô…nhớ đừng làm mất mấy cái muỗng nỉa không có gì để ăn đó nghen…con nhớ phải đội nón không thôi bị bệnh đó nghe…ngủ phải mang vớ để khỏi lạnh chưn nghe chưa…con coi còn thiếu gì nữa thì nói mẹ lấy thêm…

Không hiểu chị Minh đã học được bài học “Sắp Sẵn” ở đâu nhưng đối với Tâm thì em đã nghe nhiều lần nghe và được giải thích hai chữ “Sắp Sẵn”. Sau hơn một năm đi Hướng Đạo chị Minh chưa bao giờ thấy con mình “Sắp Sẵn” cả. Vì vậy chị đã “Sắp Sẵn” giùm cho con.

 

Bốn: Mỗi đội được phát hai quả trứng và hai que diêm cùng chiếc vỏ diêm. Trong vòng ba mươi phút các em phải luộc chín hai quả trứng. Đội nào cũng nhanh chóng tìm ra cà mèn hoặc chiếc soong nhỏ rồi lấy nước, tìm củi nhóm bếp. Những cái bếp có sẵn trong đất trại được đặt trên những giá bằng sắt. Các em đều tỏ ra hăng hái và háo hức thi đua vì đây là trạm cuối cùng của trò chơi lớn. Những cành củi nhỏ và mớ lá khô nhặt nhạnh đó đây được mang về. Các em túm tụ quanh bếp và thành công trong việc chỉ xử dụng hai que diêm. Nhưng từ lúc nhận hai quả trứng cho đến lúc lửa bùng lên có đội mất gần mười phút. Có đội xử dụng cả những tờ giấy báo cũ, giấy gói thức ăn để làm mồi cho lửa dễ bắt hơn. Nhưng càng nhét những tờ giấy này vào thì khói càng bay ra mù mịt chứ lửa thì chẳng thấy đâu.

 hkc_hd_basic-hard-boiled-eggs-large-contenthkc_hd_02_gep_beagoodegg_banner-large-content 

 

Bốn đội ở bốn góc. Khói tỏa lan cả một góc rừng. Những ngọn lửa èo uột không đủ sức để làm nóng đáy soong đáy cà mèn chứ đừng nói chi đến làm cho sôi nước. Thêm khoảng mười phút nữa thì nước đã hơi âm ấm. Thế là mất tiêu hai mươi phút. Thêm những tờ giấy được xé ra từ những cuốn note book, thêm một mớ giấy vụn nhặt nhạnh đâu đó cũng chỉ làm cho khói thêm nghi ngút mà thôi. Những ngọn lửa liu riu không bám được vào đáy soong đáy cà mèn. Nước cũng chỉ ấm thêm một tí chứ không cách nào sôi nỗi. Những quả trứng màu trắng nổi lều bều trêu ngươi. Lại hè nhau chụm miệng vào bếp để thổi. Nước mắt và nước mũi ràng rụa. Có em chịu không nổi bèn nhảy ra khỏi vòng chiến. Khói vẫn tiếp tục bay lên rồi tỏa ra trên các tàn cây xanh. Mặt trời nhích lên cao. Bây giờ lại thêm mồ hôi nhễ nhại hòa với nước mắt nước mũi.

Cả bốn đội không có đội nào luộc chín hai quả trứng. Ba mươi phút đã nhanh chóng trôi qua. Tiếng tù và của trưởng báo hiệu giờ luộc trứng đã hết. Bốn đội trình diện như đám bại binh thua trận. Trưa hôm đó những quả trứng luộc không chín được dùng để làm món trứng chiên. Nhiều em vui vẻ phát biểu rằng “trứng chiên dễ làm và ngon hơn trứng luộc”…

 

Năm: Hải và Lý vào đoàn được ba tháng. Các em được học chương trình “Bước Đưởng Đầu” để chuẩn bị trở thành Hướng Đạo Sinh chính thức sau khi được tuyên hứa. Đây là kỳ trại thứ hai mà hai em dự để được tuyên hứa vào sáng hôm sau…

Mười một giờ đêm trời tối như mực. Các trại sinh đã lần lượt vào lều để ngủ sau khi dự lửa trại. Riêng hai em Hải và Lý phải dự đêm “Tĩnh Tâm” với các trưởng. Sau khi các trưởng và hai em trao đổi với nhau về những điều các em học được và thử thách trong thời gian qua, về ý định của các em muốn tuyên hứa để trở thành những Hướng Đạo Sinh như những em khác trong đoàn. Hai em đều muốn tuyên hứa sau khi đã đắn đo suy nghĩ kỹ càng.

Các trưởng muốn hai em có thêm một thử thách nhỏ khó quên để hai em có kỷ niệm sâu đậm trong cuộc đời Hướng Đạo của mình. Các trưởng yêu cầu hai em trở về lều của mình để lấy chiếc khăn quàng màu đỏ mà các trưởng đã buộc vào ở bên ngoài một góc lều. Hải ở đội Báo, còn Lý ở đội Hổ. Bầu trời tối mịt. Hai em hăm hở đứng dậy và tìm hướng trở về lều. Các trưởng lấy bớt củi ra để ngọn lửa thấp xuống và ngồi chờ đợi. Nếu hai em đi đúng hướng về lều và lấy được khăn quàng thì chỉ trong vòng mười phút là các em lại có mặt bên đống lửa có các trưởng đang chờ.

Mười phút trôi qua, các trưởng cùng nhìn về phía lều. Mười lăm phút trôi qua, các trưởng đứng dậy nhìn về hướng lều trại. Hai mươi phút trôi qua, các trưởng hơi nghi ngờ nhưng rồi quả quyết là các em không thể nào đi lạc vì từ đây về trại chỉ là một đoạn đường ngắn và thẳng. Nhìn đồng hồ, đã ba mươi phút trôi qua. Chờ thêm mười phút nữa thì các trưởng quyết định đi về lều của hai em. Hai chiếc khăn quàng vẫn còn buộc bên ngoài góc lều. Các đoàn sinh trong lều đã ngủ yên. Thế là các em chưa về đến lều của mình. Các em đi đâu? Thất lạc vào rừng?Bị thú dữ tấn công?Bị sụp hầm sụp hố? Chưa biết chuyện gì xảy ra nhưng chắc chắn là hai em đã đi lạc. Thế là các trưởng quyết định đi tìm nhưng không báo động cho mọi người cùng biết. Các trưởng chia ra làm hai toán tỏa ra hai bên mé rừng giữa khoảng cách của lều trại và đống lửa tĩnh tâm. Chỉ vài phút sau một toán đã phát hiện ra hai em đang nằm trong một bụi rậm. Các trưởng dìu hai em đứng dậy. Cả hai khuôn đều tái mét, lộ vẻ kinh hoàng và tay chân vẫn còn run lập cập. Hai em từ từ hoàng hồn và nhận ra các trưởng đang đứng trước mặt mình. Sau khi đưa nước cho hai em uống, các trưởng mới hỏi: “ Tại sao hai em lại đi về hướng này và chui và nằm trong bụi rậm?”. Lấy lại bình tĩnh hai em kể rằng:

 hkc_hd_cam_trai-large-content

 

 “…Khi tụi em trên đường đi về đến gần lều thì tụi em nghe có tiếng quát của nhiều người…hãy quay ra đằng sau...chạy…leo lên cây…bước sang phải…sang trái…bò xuống đất…nhảy qua…chui vào bụi…Đến lúc tụi em nghe tiếng la là ..há mồm ra…ăn đi…nhai hết đi… thì tụi em biết chắc chắn là ma nên hai đứa em sợ quá nhảy đại vào bụi nằm im. Sau đó tụi em còn nghe nhiều tiếng chân chạy đuổi nhau, vật nhau dữ dội rồi tiếng tru của chó, tiếng cọp gầm, tiếng ngựa hí và rất nhiều thứ tiếng khác nữa rất ghê rợn…Khi các em ngưng nói, các trưởng thấy phía trước quần của các em đều ướt sũng.

Các trưởng đều biết chuyện gì đã xảy ra.

Sáng hôm sau Hải và Lý được đặt tay lên cờ đoàn để tuyên thệ.

 

Phong Châu

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn