02 Tháng Mười Một 2016(Xem: 1598)
Thuở còn con gái mạ tôi là một cô gái Huế thùy mị, dịu dàng, xinh xắn, lắm người theo đuổi, giờ ở tuôi “ gần đất xa trời ( như mạ thường tự nhận) mạ trở một cụ BÀ dễ mến tuy đôi lúc trái tính trở trời.
26 Tháng Mười 2016(Xem: 1739)
Mạ tôi giờ đã 90 tuổi, vốn là một người khỏe mạnh, lanh lợi nhưng với thời gian mạ yếu dần, như một cỗ xe cũ kỹ, tuy không bị bệnh nan y nhưng tim mạ cũng đã mỏi mệt, đập không đều nữa, phổi cũng dễ nhiễm lạnh với sự thay đổi thời tiết.
12 Tháng Mười 2016(Xem: 2654)
Bây giờ ít người nhớ đến tên Đa nghĩa, nhưng với chúng tôi, làm sao chúng tôi quên được ngôi trường ấy. Vì ngôi trường ấy đã trang bị kiến thức cho chúng tôi lớn lên, đã dạy cho chúng tôi nhân cách tốt, có những mầm tri thức cho cuộc sống sau này. Và nhất là, ngôi trường ấy là tâm huyết của cha tôi, Bùi Văn Châu
09 Tháng Mười 2016(Xem: 1906)
nhưng sao trong vùng ký ức xa xăm của những năm tháng đầu đời ấy mưa lại phủ trắng cả đất trời như thế. Trong mưa, có tiếng Mẹ tôi đang nấu cơm chiều, tiếng chảo mỡ chiên một món ăn chơi nào đó reo sôi nhè nhẹ, rồi tiếng Bố tôi dựng chiếc xe đạp ngoài hiên
13 Tháng Bảy 2016(Xem: 2055)
kỷ niệm về O Lan Em ( tên chúng tôi thường gọi người cô vừa mất) hình thành một câu chuyện bi hùng về quận Tuy Phước, Qui Nhơn, Bình Định cách đây nửa thế kỷ.
11 Tháng Sáu 2016(Xem: 2239)
Vào cuối thập niên 1930, khi vua Bảo Đại lập cao nguyên Đà - Lạt, từ thuộc địa của Pháp, thành Hoàng Triều Cương Thổ, ông Nội của tôi, thường đựơc gọi là ông Hai Cam, rời Thành Nội, Huế, vào Đà Lạt định cư, với 7 người con mồ côi mẹ.
30 Tháng Năm 2016(Xem: 2948)
tất cả mọi người như những bọt sóng biển tụ về một đại dương mênh mang niềm nhớ, dào dạt những sóng cảm xúc không tên, những thương yêu, những tự hào, những nuối tiếc.
26 Tháng Năm 2016(Xem: 1758)
Đêm khuya thao thức, chợt nghe sột soạt: tiếng cựa mình của mấy trang giấy cũ. Bèn thảng thốt. Giật nẩy người. — Vậy bỏ quách. Ai bảo ham. Viết lách làm gì?
24 Tháng Năm 2016(Xem: 2057)
Trời ơi! Sao Mai còn sống. Hạ sĩ Khanh,mang máy truyền tin Đại đội, nhào xuống nắm tay tôi vừa khóc vừa nói thổn thức : Tôi ân hận vì bỏ Sao Mai lại. Mấy ngày nay tụi tui lục tìm Sao Mai khắp nơi nhưng không thấy
19 Tháng Năm 2016(Xem: 1872)
Người xa xứ luôn nhớ về chốn cũ. Nhớ cảnh. Nhớ người. Làm sao quên được cái thành phố đó, có người gọi là thành phố hoa đào, hoặc thành phố sương mù hay thành phố buồn, thành phố mộng mơ v.v…