Về Quê Xưa [thơ] Nguyễn Thúc Soạn

15 Tháng Chín 201412:00 SA(Xem: 2655)

image524
Nguyễn thúc Soạn

 

Về Quê Xưa

 

Anh có hẹn cùng em về Đà Lạt

Thăm quê hương đồi núi với rừng thông

Để cùng em nhặt lá phủ sân trường

Tìm những vết chân quen thời trung học

Để vào trường nhớ thầy cô ngày trước

Nhớ bài văn, bài toán với bảng đen

Nhớ đám bạn bè cùng bay cùng nhảy

Nay lược lần rải rác khắp năm châu

Ta dạo gót con đường tình tuổi trẻ

Bao năm buồn thờ thẩn bước cô đơn

Ta lặng lẻ bên đồi cù sương lạnh

Kỷ niệm xưa khơi lại quyện trong hồn

Giờ thực tại là niềm đau chất ngất

Đến vườn Bích Câu chiều tà nắng nhạt

Ghế đá lạnh hoang sơ một mình ta

Tình đã xa ta, tình thật hững hờ

Chỉ còn tiếng ve sầu rên trong gió

Tôi đã có cả trời sầu đau khổ

Thêm đôi bờ chia một nhánh tình em

Tôi lại mang thân phận kẻ ly hương

Nên chỉ còn nữa hồn thơ gãy đổ

Giờ quanh đây là phù du nổi nhớ

Đã hẹn rồi sao em lại cố quên

Để mình tôi ngồi nhớ giữa chợ đời

 

Ly úp cạn mà cố nhân không thấy


Nguyễn Thúc Soạn

Canada 11/10/13
 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn